TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

GIỚI THIỆU SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    GIỚI THIỆU VỀ WEBSITE HỌC LIỆU

    Kính gửi quý thầy cô và các em học sinh thân mến,Trang học liệu điện tử của Thư viện Tiểu học Tân Đông Hiệp là một nền tảng số tích hợp chất lượng, chuyên nghiệp, được thiết kế để phục vụ nhu cầu học tập và nghiên cứu của thầy cô cùng các em học sinh. Giao diện trang web hiện đại, dễ điều hướng, tận dụng các yếu tố công nghệ như trích dẫn khoa học, phân loại theo lĩnh vực (Văn học, Toán học, Khoa học tự nhiên, Lịch sử…), và cho phép truy cập tài liệu nhanh chóng theo từ khóa, thể loại hoặc độ tuổi phù hợp. Hệ thống hỗ trợ tải về các file PDF, bài giảng minh họa, video minh họa dạng đồ họa, giúp người sử dụng dễ dàng tiếp cận tri thức, học liệu hỗ trợ giảng dạy – học tập mọi lúc, mọi nơi. Dưới sự phối hợp của các thầy cô giáo giàu nhiệt huyết, giàu kinh nghiệm sư phạm và luôn cập nhật phương pháp giảng dạy tiên tiến, học sinh toàn trường được khuyến khích phát triển toàn diện từ nhận thức khoa học đến kỹ năng tự học, sáng tạo. Nhờ nền tảng học liệu số này, việc tiếp cận thông tin trở nên minh bạch, hiệu quả và có hệ thống, khuyến khích việc phát triển tư duy logic, phân tích phản biện và khám phá tri thức một cách bài bản, sâu sắc.

    Ảnh ngẫu nhiên

    Screenshot_1309.png 35_Phieu_Bai_tap_cuoi_tuan_Mon_Toan_Lop_2_Bo_sach_Canh_dieu.jpg GiaoantrinhchieuMonToan2Hocki1Bosachcanhdieu.jpg KehoachbaidayDaoducLop3BosachKetnoitrithuc2022tieuhocvn.jpg TiengViet4KetnoiTuan5Bai9Tiet3LuyentuvacauDongtuTrang41.jpg ClipartKey_135275.png TiengViet4KetnoiTuan29Bai20Tiet12ChieungoaioTrang93.jpg Toan5KetnoiBai9LuyentapchungTiet3Trang31.jpg ClipartKey_191402.png TiengViet4KetnoiTuan7Bai16Tiet1va2TruocngayxaqueTrang66.jpg TiengViet3KetnoiTuan5Bai9DocDihocvuisaotrang43.jpg TiengViet4KetnoiTuan3Bai6Tiet12DocNghesitrongTrang26.jpg TiengViet4KetnoiTuan3Bai5Tiet1DocthanlanxanhvatackeTrang23.jpg TiengViet3KetnoiTuan3Bai6Tiet1Doc_NhatkitapboiTrang26.jpg Motvaibienphaptochuctrochoihoctaptrongmondaoduclop2.jpg Thumbnail_Ca_chua.png

    TẠP CHÍ THƯ VIỆN

    LIÊN KẾT LIÊN THƯ VIỆN

    💕💕Thư viện chính là kho báu, nơi mỗi cuốn sách là một viên ngọc quý." – Anonymous💕Đọc sách làm cho tâm hồn ta tinh tế, trí tuệ ta sáng suốt và nhân cách ta vững vàng." – Anonymous💕

    Gieo Thói Quen Nhỏ, Gặt Thành Công Lớn

    1 lít nước mắt - Aya Kitou

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
    Ngày gửi: 09h:24' 07-03-2024
    Dung lượng: 494.7 KB
    Số lượt tải: 5
    Số lượt thích: 0 người
    Romance Book
    MỘT LÍT NƯỚC MẮT – Aya Kitou
    2012.02.26
     
    Copyright © 2012 by Romance Book | Minh Kav
    All rights reserved
     
    Find us on facebook:
     





    http://www.facebook.com/romanbook



    Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
    "Hãy sống! Mình muốn hít thở thật sâu dưới trời xanh."
    Một tâm hồn nhạy cảm.
    Một gia đình ấm áp.
    Một căn bệnh hiểm nghèo.
    Một cơ thể tật nguyền.
    Đó là những gì Kito Aya có trong hơn 20 năm cuộc đời. Với Aya, tương
    lai của cô là một con đường hẹp, và càng ngày nó càng trở nên hẹp hơn.
    Căn bệnh ngăn trở Aya khỏi tất cả những ước mơ và dự định, thậm chí việc
    tự mình bước ra ngoài phố để đi tới hiệu sách cũng trở thành một khao khát
    cháy bỏng. Hơn 6 năm kiên trì viết nhật ký, cô kể về những cảm nhận và
    suy tư của bản thân trong suốt quãng thời gian chứng kiến cơ thể mình từng
    bước từng bước gánh lấy một số phận đau đớn . Nhưng từ trong nước mắt
    và tật nguyền, cuộc tìm kiếm giá trị bản thân của cô đã làm rúng động cả
    Nhật Bản.
    "Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ
    nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào.
    Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế."

    AYA KITOU

    Một lít nước mắt
    Trần Trọng Đức dịch



    Kitou Aya là một nữ sinh trung học mắc bệnh "Thoái hóa dây thân kinh
    tiểu não" (Spinocerebellar Atrophy). Ai mắc phải căn bệnh này sẽ mất khả
    năng kiểm soát hành động của cơ thể. Những gì bệnh nhân có thể làm là
    quan sát cuộc sống xung quanh và nhớ về quá khứ, mọi hoạt động tinh thần
    như cảm xúc, suy nghĩ, xúc động, v..v.. hầu như không bị ảnh hưởng, vì thế
    mà bệnh nhân như bị cầm tù vậy.
     
    Bằng cách viết Nhật kí, Aya coi đó như là cuộc chiến chống lại bệnh tật
    và chứng tỏ tinh thần của mình: mạnh mẽ và không từ bỏ. Những trang
    Nhật ký thấm đẫm nước mắt, cùng với câu chuyện của Aya đã làm hàng
    triệu độc giả trên khắp thế giới cảm phục và rơi lệ. Tinh thần của Aya đã
    truyền cảm hứng tới tất cả những người đang sống thông điệp mạnh mẽ về
    Cuộc sống.




    Gia đình tôi
     
    Ba tôi 41 tuổi . Ông là người hay cáu kỉnh, nhưng với tôi, ba là một
    người tuyệt vời.



    Mẹ tôi thì 40 tuổi. Tôi thỉnh thoảng hay ra vẻ người lớn trước mẹ, nên bị
    mẹ rầy la hoài.



    Còn tôi 14 tuổi. Bắt đầu lên trung học . Với tầm tuổi này, rất khó để bảo
    tôi mô tả về bản thân mình, chà, xem nào, ngắn gọn thôi , đơn giản tôi là ...
    mít ướt. Có lẽ vì tâm hồn tôi chứa nhiều cảm xúc, đơn giản là tuy tôi ngờ
    nghệch, nhưng rất dễ phát khùng và cười to sau đó.
    Buồn cười nhỉ.



    Tôi có một em gái , nó 12 tuổi thôi, nhưng từ khi nó sinh đến giờ, nó đã
    coi tôi như kinh địch cả trong nhà và ở trường rồi. Nhưng gần đây chúng tôi
    hay to tiếng, thực sự điều này làm tôi buồn.



    Ah, tôi còn một cậu em nhỏ nữa, nó 11 tuổi . Một đứa quỷ quyệt đáng
    sợ. Tuy nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng đôi lúc lại ra vẻ anh trai. Tôi thì chẳng quan
    tâm, cùng lắm thì nó cũng chỉ như bố của Koro mà thôi (ah, Koro là tên con

    chó nhà chúng tôi.)



    Tôi còn một đứa em bé tý nữa. Nó kém tôi 10 tuổi lận. Nó có một trí
    tưởng tượng thật kì quặc nhưng trông rất vụng về và vô dụng ( tất nhiên nó
    mới có 4 tuổi mà ).



    Ah, lại nói về đứa em gái kém tôi 2 tuổi. Nó có mái tóc quăn của mẹ nè,
    có khuôn mặt của ba nè , nhưng đặc biệt nhất là có cặp mắt trông như đồng
    hồ lúc 8:20 haha ). Nhưng nó rất dễ thương.
    Mary đã chết...



    Hôm nay là sinh nhật tôi đấy. Đúng là tôi đã lớn rồi.



    Tôi nghĩ mình phải biết cảm ơn ba mẹ rất nhiều.



    Tôi nghĩ mình phải học chăm chỉ hơn, khỏe mạnh hơn, như thế thì tôi sẽ
    không làm ba mẹ phải phiền lòng nữa. Vì thế, với tuổi trẻ của mình (mà tôi
    nghĩ là một giai đoạn quan trọng của cuộc đời), tôi phải làm bằng đươc,
    tuyệt đối không hối tiếc.



    Tôi sẽ được đi cắm trại vào ngày kia. Tôi sẽ làm hết bài tập ở nhà đã, như
    thế thì không còn phải lo lắng gì nữa.



    Cố lên! Cố lên! Aya!



    Tiger, con chó hung tợn nhà bên đã cắn đứt đầu của Mary, giết chết nó.




    Mary rất nhỏ bé, nó đã đên gần nghịch đuôi của Tiger.



    Tôi đã kêu hết mức có thể: "Mary, không! Quay trở lại đây!" nhưng ...



    Có lẽ Mary đã nản chí, không chịu quay lại .... thế rồi nó đã chết mà
    không kịp thốt nên lời nào. Nếu nó không lại gần con quái thú Tiger thì đã
    không ra đi nhanh như vậy. Mary hẳn ắt hạnh phúc ở một nơi nào đó!



    Ngôi nhà mới cuối cùng cũng xong.



    Phòng của tôi và em gái khá lớn, ở tầng 2, có cửa sổ mở ra hướng Đông.
    Trần nhà có màu trắng, còn tường thì bằng gỗ nâu. Sinh hoạt cả nhà giờ đã
    có khác ngày trước. Tôi rất vui vì cuối cùng thì mình đã có một phòng
    riêng, chỉ tiếc là nó hơi rộng rãi quá nên trông mọi thứ trong phòng có vẻ lẻ
    loi. Có lẽ đêm nay sẽ rất khó ngủ đây.



    Nào bắt tay vào việc nào!



    1. Tôi sẽ mặc áo phông với quần đùi để tiện di chuyển.



    2. Những việc vặt hàng ngày như: tưới cỏ, may vá, kiểm tra bọ ở lá cà
    chua mà tôi trồng. Đuổi gián và bọ ở mấy cây hoa cúc nữa. Nếu tôi mà tìm
    thấy bọn chúng, tốt nhất là bọn chúng nên biết bảo trọng.



    3. Không trễ nải việc nhà (tôi là chị cả mà ).



    4. Viết nhật ký hàng ngày.




    Còn bây giờ, tôi đi làm những thứ đó đây!




    Dấu hiệu
     
    Tôi cảm thấy, gần đây mình hơi gầy.
     
    Có phải là do tôi lười ăn vì phải làm việc nhà hay làm bài tập môn Khoa
    học không ?



    Tôi không thể để tâm tới những việc mình làm nữa, nên tôi rất lo.



    Tôi đã tự trách mình nhưng dường như chẳng có tiến bộ gì.



    Cảm giác trong người lúc nào cũng mệt mỏi nữa.



    Tôi muốn mình tăng cân thêm tý chút xem sao.



    Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ phải hành động theo kế hoạch được viết
    trước.



    Tôi sẽ không còn phải lo lắng gì nữa.



    Hôm nay trời mưa phùn. Đi bộ đến trường với một cái cặp nặng trịch,
    thật tệ, lại thêm cái ô to tướng nữa chứ, ôi thật chán.



    Có một lúc, tự nhiên tôi không nghĩ được gì nữa, đầu gối khựng lại, và
    tôi ngã xuống mặt đường, chỗ ấy chỉ cách nhà tôi khoảng 100m.




    Tôi bị trớt cằm. Khi đó, tay tôi chỉ sượt nhẹ qua cằm, không giữ được
    nên mới bị máu nhầy nhụa khắp ở cằm. Đau lắm. Nhưng tôi chẳng thể làm
    gì hơn ngoài việc lượm lấy cặp và ô quay về nhà.



    Mẹ từ trong đi ra và nói "Con lại quên gì à? Nhanh lên, kẻo muộn đó
    con." "Trời ơi!" "Gì thế này?"



    Nhưng đã không có lời đáp trả mẹ, bởi vì lúc ấy tôi chỉ biết khóc.



    Mẹ vội lấy khăn lau cằm cho tôi.



    Cằm tôi lúc đó đầy máu, rất đau, và tôi cảm nhận được từng hạt cát rơi
    ra khi mẹ lau qua vết thương.



    Mẹ nói, "Chúng ta phải đến chỗ bác sĩ", và nhanh chóng thay quần áo và
    dán bông băng cho tôi, rồi đẩy tôi vào ôtô.



    Tôi đã phải khâu 2 mũi mà không cần tới thuốc giảm đau.



    Nhưng chỉ cần cử động hàm thôi là lại đau rồi, cũng phải chịu thôi, tất
    cả là do lỗi vụng về của tôi.



    Trên đường về , tôi đã xin lỗi mẹ bởi vì tôi mà hôm nay mẹ đã phải nghỉ
    việc



    Tôi cũng nghĩ về mình, rằng có thể tay tôi đã không giúp được gì khi tôi
    ngã , bởi vì tôi rất chậm chạp ...




    Tôi nghĩ rất nhiều khi ngắm cằm mình qua gương, nhưng rồi tôi vẫn vui
    vì vết thương sẽ không để lại sẹo. Tương lai của tôi sẽ tối tăm ra sao, nếu có
    1 vết sẹo trên mặt tôi ở nơi mà mọi người ai cũng thấy .



    Lớp của tôi thuộc khối thể dục



    Lớp 7th = B



    Lớp 8th = C



    Lớp 9th = D



    Ôi, trông nản quá! Nhưng không sao, tôi sẽ phải cố gắng lên.



    Tôi hy vọng rằng, những bài tập chạy vòng quanh mà tôi được tập trong
    suốt kì nghỉ hè vừa qua sẽ có tác dụng, dù chỉ chút chút , nhưng nghĩ lại, tôi
    đoán là không.



    Ah, có phải là do tôi tập không đủ lâu không ?!? (Chính xác đấy = giọng
    nói của một hồn ma vang bên tai !) Hihi.



    Sáng nay, lúc một mình trong bếp , khi những tia nắng mảnh khảnh và
    làn gió nhè nhẹ của buổi sớm lướt qua khung cửa sổ để hờ dưới tấm đăng
    ten màu vàng, tôi đã khóc.



    "Làm thế nào bây giờ ? Mình có thể làm được không?"




    Ngày hôm nay, sẽ diễn ra kì Kiểm tra sát hạch thể chất.



    Mẹ nhẹ nhàng đến và quàng tay chụp lên mắt tôi, "Aya, sẽ ổn thôi vì con
    là một cô bé thông minh mà. Con đã có những môn học con thích, và con sẽ
    có kết quả tốt trong nay mai. Con rất giỏi tiếng Anh mà, thế nên con đừng
    lo lắng, tiếng Anh là ngôn ngữ quốc tế nên về sau rất hữu dụng, vì thế đừng
    có lo lắng nếu con phải vào lớp D ..."



    Nước mắt tôi đã ngừng rơi. Nhưng dường như vẫn còn có gì đó đọng lại
    ...







    Tôi sẽ không là một đứa bé mít ướt nữa.



    Có điều, thân thể tôi giờ đây bắt đầu không cử động theo ý tôi muốn
    nữa. Điều này làm tôi lo lắm, vì tôi đã để lỡ rất nhiều bài tập ở nhà rồi, mà
    đáng lẽ ra phải làm 5 tiếng mỗi ngày mới kịp



    Không, không phải chuyện ấy, có cái gì đó trong cơ thể tôi như đang bắt
    đầu gãy vụn. Tôi sợ !



    Tim tôi nhiều lúc cảm giác như bị bóp nghẹn.



    Tôi muốn luyện tập. tôi muốn chạy.



    Tôi muốn học.




    Tôi muốn viết chữ thẳng hàng, ngăn nắp.



    Tôi sợ!



    "Namida no Toka-ta " là một bài hát phải nói là rất hay. Tôi rất thích bài
    hát này. Trưa nay, khi ngồi ăn ở trong trường, tôi đã được nghe bài này, điều
    đó khiến thức ăn trở nên ngon hơn, thật tuyệt.



    Thêm một chút khám phá về cô em gái bé nhỏ của tôi.



    Lần này, tôi đã để ý nó rất kĩ mỗi khi bên cạnh, và tôi bắt đầu nhận ra
    rằng, nó mới thực sự dễ thương làm sao, lý do ư, nhiều lắm, ví như có lần
    khi chúng tôi cùng đi tới trường, đứa em trai thì cứ cắm cúi đi bỏ mặc bọn
    tôi phía sau, còn nó thì cất bước cùng tôi, không nhanh và cũng không
    chậm hơn.



    Lại nữa, có lần khi chúng tôi cùng đi qua cầu, nó đã giữ cặp cho tôi và
    bảo, "Bám vào thanh vịn ấy, cẩn thận nhá".



    Có thể, nó sợ tôi lại ngã lần nữa.



    Dần dần, những bông hoa mùa hè cũng bắt đầu héo tàn.



    Sau khi dọn xong bữa tối, tôi đang chuẩn bị lên tầng trên thì mẹ gọi lại,
    "Aya, con ngồi xuống đây."






    Mẹ trông có vẻ rất nghiêm túc nên tôi bắt đầu cảm thấy lo khi nghĩ đến
    một hình phạt đang đợi mình ở phía trước.



    "Aya, gần đây, mẹ thấy con trông như lúc nào cũng chuẩn bị ngã về phía
    trước, khi con đi rất không bình thường, thân hình con cứ từ bên này lắc
    sang bên kia, con không để ý à? Mẹ đã thấy và rất lo. Mẹ nghĩ chúng ta nên
    đến chỗ bác sĩ."



    "... đi bệnh viện ạ?" , tôi hỏi.



    "Cứ để đó cho mẹ, mẹ sẽ tìm một chỗ thật tốt."



    Nước mắt tôi bắt đầu tuôn bất tận. Nhìn mẹ, tôi muốn nói, "Cảm ơn mẹ
    rất nhiều , con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng" , nhưng tôi đã không thể thốt
    nên lời nào.



    Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên trước sự vùng về, hay việc ăn ngoài bữa nhiều
    lần trong ngày. Nhưng mỗi khi, cứ nghĩ đến chuyện gì đó không hay xảy ra
    cho mình, hay lý do tại sao tôi phải đi khám bác sĩ là tôi không thể làm gì
    ngoài việc khóc.



    Mắt tôi đã bắt đầu sưng đỏ lên vì khóc quá nhiều.




    Kiểm tra sức khỏe
     
    Hôm nay mẹ đưa tôi đến bệnh viện ở Nagoya ( Aya viết bằng tiếng Anh Kiwi).



    Chúng tôi rời khỏi nhà lúc 9h sáng. Em gái tôi có vẻ lo lắng, nó đã đi học
    rồi, nên tôi mới có thể đi bệnh viện được ... đứa em tội nghiệp.



    11h chúng tôi tới bênh viện Kokuritsu Nagoya Daigaku Fuzoku Byouin.
    Tôi đã đọc sách trong lúc chờ đợi, tới 3 tiếng đồng hồ. Nhưng tôi không tập
    trung lắm, vì lo lắng và sợ. Mẹ đã trấn an tôi là, "Mẹ sẽ gọi cho bác sĩ
    Eisurou vì thế không có gì phải lo lắng cả", nhưng ...



    Cuối cùng tôi cũng được gọi vào. Tim tôi bỗng đập dữ dội.



    Mẹ đã nói với bác sĩ là :



    1. Tôi đã bị ngã và trớt cắm , trong khi người ta có xu hướng đưa tay tiếp
    đất thì tôi đã tiếp đất bằng mặt.



    2. Tôi đi lắc lư , trong khi chân tôi không có bị vòng kiềng.



    3. Tôi gầy đi trông thấy.



    4. Chuyển động của tôi chậm hơn bình thường, không thể phản ứng
    nhanh như trước.




    Khi nghe những điều đó , tôi bỗng thấy sợ. Mẹ là một người rất bận rộn,
    nhưng đã để ý tôi rất kĩ .... Tôi đoán mẹ đã nhận ra mọi thứ ... Tôi cảm thấy
    căng thẳng.



    Bây giờ, tôi chỉ quan tâm đến kết quả từ bác sĩ. Có nó, mọi lo lắng sẽ qua
    đi.



    Bác sĩ bảo tôi ngồi lên 1 ghế tròn, và nhìn vào mặt bác sĩ. Tôi hơi căng
    thẳng trước cặp kính trắng và nụ cười thân thiện của người nữ bác sĩ ấy. Tôi
    làm các động tác : nhắm mắt và đưa ngón tay trỏ từ xa lại gần mặt và chạm
    vào mũi, đứng một chân thăng bằng trên sàn, co và duỗi chân trên giường,
    cuối cùng bác sĩ gõ nhẹ cái búa nhỏ vào gối tôi. Bài kiểm tra kết thúc.



    "Nào, đi chụp X-quang", cô ấy nói.



    "Aya, sẽ không đau tý nào đâu, chỉ là tia sáng chiếu lướt qua đầu cháu để
    kiểm tra bên trong thôi."



    "Ehh , chiếu vào đầu cháu á? "



    Với tôi điều này thực sự quan trọng và tôi nhìn thấy từ phía mẹ một cái
    khẽ gật đầu.

    Chiếc máy khổng lồ từ từ hạ xuống . Chụp trọn lấy đầu tôi, tôi có cảm
    tưởng như mình ở ngoài không gian vậy.



    "Nằm yên nhé, đừng cử động." , một chị áo trắng còn trẻ nói với tôi. Tôi
    nằm im, mọi thứ đều tối tăm, tôi cảm thấy như hơi buồn ngủ .




    Đợi thêm một lúc lâu nữa, chúng tôi được nhận một đơn thuốc. Rồi 2 mẹ
    con tôi về nhà.



    Giờ đây, tôi có thêm một nhiệm vụ là phải uống thuốc đều đặn. Nếu điều
    đó làm tôi tốt hơi thì tôi chẳng ngại nhét đầy bụng với đống thuốc đó đâu.
    Bác sĩ ơi, hãy giúp cháu, cháu như nụ hoa chưa nở trước cuộc đời, cháu
    không hề muốn bị vùi dập hay héo tàn đâu, cháu muốn làm một bông hoa,
    một bông hoa bác sĩ ạ.







    Bênh viện ở rất xa chỗ chúng tôi, vì thế bác sĩ nói rằng tôi chỉ cần đến
    bệnh viện mỗi tháng một lần thôi. Tôi đã hứa là sẽ đến và làm theo những
    gì bác sĩ căn dặn , có lẽ tôi sẽ khá lên.Thế giới này thật tuyệt khi có những
    người bác sĩ như ở bênh viện Nagoya Daigaku! Bác sĩ Eitsurou ơi, giúp
    cháu nhé! Bác sĩ hứa rồi đấy nhé!




    Ân hận
     
    Trường trung học Seiryou nơi tôi học có trông một loại cây tên là thanh
    yên từ Trung Quốc.
     
    Chiều nay, lúc đang nhặt cỏ dại xung quanh những cây ấy, có một số bạn
    đã cười nhạo cách đi đứng của tôi.
     
    “Đi kiểu gì thế nhỉ?”



    “Trông như bọn con nít mẫu giáo ấy !”



    “Dáng hăm hở nhỉ, giống chữ bát quá!”



    Bọn họ đã nói cười, chế nhạo tôi hết mức có thể làm tôi chỉ chực òa
    khóc. Tất nhiên, tôi đã lờ họ đi. Bởi nếu không đại dương trong tôi sẽ vỡ òa
    cuốn phăng mọi thứ đi mất. Phải thật cứng rắn để không được khóc.



    May mắn và kì lạ, tôi đã có thể không để nước mắt rơi ...



    Hôm nay có một chuyện rất bực mình xảy ra.



    Khi đến giờ Thể Dục, tôi thay đồ và xuống sân tập



    Giáo viên nói, “Hôm nay chúng ta sẽ chạy 1km khởi động. Sau đó sẽ là
    bài kiểm tra đầu vào môn Bóng rổ.”




    Tim tôi như đánh “thùng” một cái. Chạy, kiểm tra ... làm sao tôi có thể
    làm hết được.



    “Kitou em mệt à ?”



    Tôi vừa khẽ gật đầu thì thầy giáo nói tiếp, “Ồ, thế thì em có thể về nghỉ
    ở văn phòng với O-san.” (O-san hôm nay quên đồng phục thể dục nên bị
    phạt ở đó)





    Đến đây thì ngay lập tức, lũ bạn cùng lớp tôi nhao nhao lên,



    “Aww học nhóm kìa, đôi bạn cùng tiến”



    “Thật may mắn, tớ luôn muốn được nghỉ ngơi trong văn phòng thầy
    giáo.”



    Cả người tôi như sôi lên giận dữ.



    “Nếu các bạn muốn được ở văn phòng thầy giáo, tôi sẵn sàng đổi chỗ
    với các bạn”. Tôi muốn hoán đổi thân thể với bọn họ, dù chỉ là một ngày, để
    họ có thể hiểu được cảm giác của một người khi không thể làm những gì họ
    muốn.



    Hàng ngày, mỗi khi tôi đi đến trường, trong từng bước tôi đi, qua từng
    cử động, tôi cảm thấy thân thể mình ngày một không vững nữa, như có cái
    gì đó gãy vụn ở bên trong. Tôi cảm thấy rất tủi thân và xấu hổ khi mình

    không làm được những việc đơn giản mà người khác có thể làm được.
    Những người khác sẽ chẳng có thể hiểu được nếu không có sự trải nghiệm
    với chính bản thân họ, còn tôi , tôi chỉ mong có được sự cảm thông và chia
    sẻ.



    Nhưng họ không biết gì hết, thậm chí , với cả tôi , tôi cũng chỉ nhận ra
    khi những điều đó xảy đến với mình.




    Cảm lạnh
     
    Tôi đoán hình như mình bị cảm lạnh. Người tôi hơi nóng, nhưng tôi
    không thấy khó chịu trái lại còn thèm ăn nữa. Mặc dù bây giờ tôi không còn
    tin vào cơ thể mình nữa.



    Tôi muốn có một chiếc nhiệt kế ( do cái trước tôi đã làm gãy rồi) để
    kiểm tra thân nhiệt của mình thường xuyên. Tôi đã hỏi Ba , “Aya của ba bị
    ốm nè, ba cho con chút tiền nhé . Khi nào con lớn, có công việc, con sẽ
    chăm sóc ba mẹ chu đáo như những gì ba chăm sóc bọn con.”...



    Khi lên giường ngủ, tôi đã nghĩ rất nhiều.



    Về những điều mà thầy giáo đã nói về tôi.



    Hãy vui lên có thể làm tôi tốt hơn, vì nó sẽ giúp tôi thành con người
    mạnh mẽ hơn.
     
    Việc học ở trường Trung học thật không quá khó để vượt qua, chỉ cần tôi
    cố gắng từng chút, từng chút một, qua từng ngày. Sẽ không là quá trễ, nếu
    tôi bắt đầu từ bây giờ. Tôi sẽ thực sự cố gắng.



    ... nhưng, không thể không tránh khỏi, sức khỏe tệ hại đang làm tôi lo
    lắng ngày càng nhiều.




    “Đừng khóc, nhóc ơi, đừng khóc” , thời gian qua đi cũng là lúc con
    người trưởng thành. Nếu tôi có thể vượt qua , thì những buổi sáng bình yên
    đầy nắng, chim ca và hương hoa đang chờ tôi phía trước.



    Tôi tự hỏi hạnh phúc là gì.



    Tôi tự hỏi hanh phúc ở nơi đâu.



    “Aya, bây giờ mày có hạnh phúc không?”



    “Tất nhiên không, tôi đang ở trong địa ngục đầy ắp khổ đau, của cả tinh
    thần và thể xác ...”



    Nhưng có một sự thật rằng ...



    Cô hề vẫn khóc sau khi đã cười rồi.




    Cá tính
     
    Tôi luôn tôn trọng những người có cá tính mạnh mẽ vì bản thân tôi
    chẳng có gì đặc biệt.



    Tôi bị lôi cuốn bởi ý nghĩ , mỗi người đều có một cá tính, một nhân cách
    riêng, không hề lẫn lộn.



    Thế giới này cần những con người tài ba và độc đáo, như trong phim
    "007" vậy.



    Tuy nhiên, cá tính có có thể thuộc về từng người, nhưng không thể trao
    tặng hay áp đặt lên những người xung quanh được.



    Chiều nay, lúc đi học về tôi đã gặp Eiko ở bãi gửi xe đạp. Tôi muốn
    thuyết phục Eiko tham gia ghi âm mấy bài hát "Yamato" và "Buổi hòa nhạc
    cuối cùng" . Chẳng nói chẳng rằng, cậu ấy ném cặp sách của tôi vào giỏ xe
    và nói, "Chúng ta sẽ bàn chuyện này khi sang đường."



    Mọi người trong lớp đều cho rằng Eiko là một người lạnh lùng, nhưng
    tôi lại không nghĩ vậy, tôi thực sự thích cậu ấy.




    Tương lai
     
    Hôm nay chúng tôi có một buổi trao đổi hướng nghiệp giữa các phụ
    huynh và giáo viên. Chủ đề là học sinh nên thi vào trường phổ thông nào.



    1. Với khả năng của mình, tôi vẫn có thể theo học ở các trường công lập.



    2. Về cơ thể tôi , giờ đây tôi không còn đi vững được nữa, và chúng tôi
    cũng không thể biết tình hình sẽ diễn biến thế nào, vì thế tôi sẽ phải lựa
    chọn một trường phổ thông gần nhà mình. Tôi đã viết vào tờ đơn với lý do
    là tôi không thể đi học xa nhà như vậy được.



    3. Có lẽ tôi sẽ chọn một trường tư, điều này trước kia mẹ con tôi chưa
    bao giờ nghĩ đến, mọi người trong lớp ai cũng muốn học ở trường công.
    Thầy giáo tôi nói rằng , học ở đâu không quan trọng, quan trọng là nơi đó
    phù hợp với mình . Đó là lý do chúng tôi đã quyết định như thế.




    Rời tổ



    Kiến rồi kiến, hoa và hoa, chi lại chim.



    Kouji.



    Trên bìa của cuốn vở này có những dòng chữ tuyệt diệu , “Mừng Kitou
    ngày tốt nghiệp.Chỉ dành riêng em ... Thầy Okamoto.” Tôi thực sự hạnh
    phúc.



    Thầy ấy bề ngoài có vẻ hơi đáng sợ, nhưng kì thực lại rất tốt, thầy ấy rất
    thích hoa.



    Tôi đã cảm ơn thầy với tất cả tấm lòng, sự yêu mến và lòng biết ơn.
    Thầy đã dạy cho tôi ý nghĩa của bài hát này:
     
    “ Một con kiến bò là một con kiến, thẳng thắn và rõ ràng. Nó cũng như
    khi chúng ta gọi một bông hoa ngát hương là hoa , chim giang rộng cánh
    trên trời xanh là chim.”



    “ Một con chim chán nản bay vút lên trời xanh, bỏ quên những mái nhà
    và tán cây xanh thẫm”.



    Tôi không hiểu lắm ý nghĩa bài hát, dù chỉ một nửa. Nhưng tôi có thể nói
    rằng thầy ấy đang cố động viên mình. Cái cảm giác “Mình sẽ làm được”

    luôn thúc giục bên trong tôi.



    “Em thử nghĩ xem , thầy đã viết bằng cái gì ?''



    “Em đoán, có thể không phải bằng bàn chải ...”



    “Tất nhiên, thầy viết bằng cái tăm với mực tàu” - Thầy cười to chỉ vào
    hàng chữ liêu xiên trên trang giấy.



    Tôi đỏ mặt, mình vừa có một ý nghĩ đáng sợ.



    “Này, em có để ý tới mấy sợ ruy băng kia không, em có thể treo nó lên
    tường không?”



    “Được ạ! “ - Tôi hấp tấp



    Thầy cười và quay đi.



    Tôi sẽ không thể ngờ rằng buổi nói chuyện bất ngờ đó lại là ngày tốt
    nghiệp của mình.



    Nhưng không sao, dù tôi sẽ chẳng bao giờ quên.


    Hãy theo dõi và cổ vũ cho tôi nhé !




    Kì thi phổ thông
     
    Bình thường hàng sáng tôi thường ăn canh củ cải trước khi đi học. Đặc
    biệt là những buổi phải có bài kiểm tra. Nhưng lần này là một kì thi quan
    trọng, tôi đã định sẽ không ăn món này, nhưng thực sự nó đã đem lại nhiều
    may mắn trước kia, và thế là tôi ăn canh củ cải , chuẩn bị cho bài thi vào
    phổ thông sáng nay. Có phải tôi quá lo lắng không ?



    Tôi đã vào nhà tắm 2 lần, sau đó mẹ chở tôi đến trường thi.



    Mọi người ai cũng trông rất sáng sủa, thông minh. Tự dưng tôi thấy
    mình bồn chồn và sốt ruột.



    Khi thầy giám thị bước vào, chúng tôi đứng dậy chào, khi chuẩn bị ngồi
    xuống ghế, tôi thình lình ngã khỏi bàn và bị trật gân. Thế là tôi phải làm bài
    thi một mình trong phòng y tế , lúc đó tôi cảm thấy rất tủi thân và khổ tâm.



    Tôi đã tháo chiếc đồng hồ đeo tay mượn của mẹ hồi sáng, đặt lên tai và
    cố thư giãn ...




    Bắt đầu
     
    "Con đỗ rồi!" Hai mẹ con tôi ôm chầm lấy nhau đầm đìa nước mắt.



    Tôi đã tiến lên phía trước, lấy hết can đảm để làm quen những người bạn
    mới, không quên cất bước cẩn thận để không bị ngã.



    Bữa tối hôm nay đầy hamburger.



    Thật là hạnh phúc nếu như ta là một anh hùng.



    Tôi đã bỏ lại phía sau tất cả những nỗi đau đè nén lên cơ thể tôi để học
    như điên, và giờ đây tôi đã được toại nguyện, một cảm giác thật tuyệt vời.



    Nhưng vần còn đó, vẫn còn những triệu chứng mà càng ngày càng lộ rõ.
    Tôi bắt đầu học cách chấp nhận, chấp nhận về sự bất lực của tôi khi điều
    khiển cơ thể, thậm chí ngay cả khi việc đi lại khó khăn, tôi cũng không thể
    di chuyển nhanh hơn khi nhận thấy người khác sắp sửa đụng vào mình.



    Tôi biết, từ đây có thể tôi sẽ là tâm điểm chú ý của những người bạn mới
    ở trường. Nhưng đó là những điều mà tôi không thể dấu được, vì thế có lẽ
    tôi sẽ chẳng dấu giếm điều gì ngay từ buổi đầu tiên, nói thế nhưng tôi cảm
    thấy vẫn rất lo lắng khi có những buổi học môn Thể dục , tôi không biết sẽ
    xảy ra chuyện gì.




    Lời mẹ dặn
     
    "Aya, những năm tháng tới đây ở phổ thông của con sẽ có nhiều cam go
    và thử thách, từ những điều tưởng chừng đơn giản đến những ánh mắt của
    những người xung quanh. Nhưng những ai sống trên đời cũng đều gặp phải
    những khó khăn thử thách. Đừng nghĩ rằng con thiếu may mắn. Con sẽ thấy
    hạnh phúc hơn khi biết rằng trên đời này còn có những người đau khổ , bất
    hạnh hơn con" .



    Nghĩ về mình, tôi hiểu những gì mẹ nói. Mẹ có thể đau đớn hơn cả tôi.
    Công việc của mẹ là quan tâm, chăm lo cho những người đau yếu, cần được
    giúp đỡ. Nghĩ như thế, tôi như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Vì ba mẹ,
    vì bản thân mình, và vì xã hội tôi quyết định tiếp tục nỗ lực hết mình với hi
    vọng mình sẽ là nguời có ích cho mọi người.




    Nằm viện
     
    Buổi kiểm tra định kì đầu tiên của tôi ngay sau hôm khai giảng.



    Tôi và mẹ rời khỏi nhà từ sáng sớm, mất gần 2 giờ ô tô thì đến bệnh
    viện.



    Tôi nghĩ tôi sẽ viết những điều muốn nói cho bác sĩ.



    1.Tôi đi lại ngày càng khó khăn. Tôi bị ngã mà không bám vào thứ gì
    được. Nhấc chân đã là khó rồi.



    2.Tôi sẽ bị nghẹn khi ăn hay uống vội vàng.



    3.Tôi cười rất to một mình ( Giống như cười toe toét vậy. Tôi phát hiện
    ra sau khi cậu em trai hỏi tôi một chuyện rất ngây ngô).



    4.Tôi bị mắc bệnh gì ?



    Như mọi khi, sau khi phải chờ đợi một lúc lâu, tôi được gọi vào. Có 1
    bác sĩ già và 3 cô y tá trẻ, tôi đoán mình sẽ được kiểm tra sức khỏe : co và
    duỗi chân, gõ vào đầu gối và đi lại . Mẹ tôi tóm tắt những gì tôi đã viết cho
    bác sĩ và nói với bà ấy rằng : tôi đang là tâm điểm chú ý ở trường và luôn
    phải nhờ vào sự giúp đỡ của những người bạn bên cạnh.
     

    Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói “Hãy cho cháu nhập viện vào dịp hè
    tới, khi đó mới có điều kiện để có thể kiểm tra và điều trị. Cô có thể xem
    qua thủ tục nhập viện trước khi rời khỏi đây.”
     
    Ehee ? Tôi sẽ phải nằm viện ư ? Ôi trời. Mà nếu có thể vứt bỏ được tình
    trạng hiện nay, tôi sẵn sàng ngay . Tôi cũng chẳng khó dễ gì, nhưng tôi
    không biết điều gì đang xảy ra với bản thân tôi.
     
    Có gì đó bên trong như sắp sửa gãy vụn. Cảm giác đó ngày càng rõ ràng
    và tệ hại trừ khi được điều trị càng sớm càng tốt. Tôi sợ. Tôi không đủ kiên
    nhẫn để chờ đến khi nhập viện mới có câu trả lời cho câu hỏi thứ 4.
     
    Trên đường về nhà, tôi đã hỏi mẹ.
     
    “ Bệnh viện Nagoya Daigaku Fuzoku Byouin có tốt không, mẹ ? Họ sẽ
    chữa khỏi cho con chứ ? Sắp tới là mùa hè đầu tiên của con ở phổ thông,
    con muốn làm nhiều thứ lắm, con không muốn nằm viện lâu đâu.”
     
    “ Aya, con yên tâm, các bác sĩ ở đó rất quan tâm tới con, tới cả những
    điều con đã viết, dù những chuyện ấy có nhỏ nhặt đến đâu. Nó sẽ giúp con
    trong điều trị. Đừng quá bận tâm tới kì nghỉ hè, vì nếu con so sánh quãng
    thời gian nhập viện tới với cả cuộc đời thì con sẽ thấy nó ngắn ngủi nhường
    nào, như là một thí nghiệm vui vậy. Tuy nhiên, mẹ chỉ có thể tới thăm con
    vào chủ nhật hàng tuần thôi , nên con phải tự lo đấy nhé. Mẹ sẽ mua nhiều
    đồ lót cho con. Ah, nhớ viết những chuyện này vào nhật kí nhé , và con
    cũng nên chuẩn bị sẵn sàng đi.”
     

    Trên đường vê, chúng tôi có tạt qua Okazaki Interchange thăm dì (em
    gái mẹ) tôi. Tôi lại khóc khi nghe mẹ tâm sự với dì về chuyện của tôi.
     
    “ Chị sẽ phải chữa bằng được cho cháu nó , dù phải tốn kém thế nào !
    Nếu bênh viện Meidai Byouin không làm được, chị sẽ đi Tokyo , đi Mỹ đi
    bất cứ đâu để tìm người có thể chữa cho cháu ”.
     
    “Aya nó sẽ sớm khỏe thôi mà. Y học ngày nay cũng rất tiến bộ rồi,
    không có bệnh gì là không chữa được cả. Aya nó còn trẻ nữa. Chị đừng có
    bi quan như thế, chị phải tin vào mình, phải tự động viên mình chứ. Nếu chị
    cứ ngồi đó mà khóc lóc thì ngay cả phương thuốc tốt nhất cũng chẳng có
    ích gì cả. Em còn chuyện nhà nên không thăm cháu thường xuyên được,
    nhưng nếu cần gì chị cứ gọi em , em sẽ xông đến ngay, thế nên đừng có lo
    lắng và cố chấp nữa nhé.” Dì ngưng nói một lát rồi lên giọng kẻ cả.
     
    “Thôi nào, hỷ mũi và uống thử cốc nước quả này coi, bà chị. Nó sẽ mặn
    chát nếu có hạt nước mắt rơi vào đó “. Tự dưng tôi bật cười.
     
    Tôi biết , mình sẽ phải chờ 2 tháng nữa, nhưng thời gian ơi, tôi xin người
    đấy , ngừng lại đi . Căn bệnh của Aya , ngừng lại đi, tôi xin đấy.




    16 tuổi – Bắt đầu của khổ đau
     
    Trong bệnh viện

     
    Cuộc sống mới của tôi là lần đầu tiên tôi xa nhà.
     
    Tôi ở cùng phòng với một phụ nữ trạc ngũ tuần. Mẹ trước khi về đã nói
    với bà ấy, “Nhờ chị để ý tới cháu”, vì thế tôi đã cúi đầu để cảm ơn . Người
    phụ nữ đó trông có vẻ trầm lặng với cặp mắt buồn man mác, xa xôi như
    khung cảnh nơi đây vậy. Còn tôi, tôi lo lắng không biết cuộc sống sẽ ban
    cho tôi điều gì phía trước.
     
    Buổi chiều, tôi cùng với bác ấy đi dạo , chúng tôi ngồi trên phiến ghế dài
    dưới những tán anh đào lặng ngắm những tia nắng nhảy múa trên những tán
    lá. Vì tôi bị cận từ bé nên không thể nhìn cho rõ, nhưng tôi cảm nhận được
    vẻ đẹp màu xanh của lá trong nắng. Và cảm nhận được sự thoi thóp của
    những chiếc lá sắp phải lìa cành cuốn theo làn gió.



    Ở bệnh viện, tôi sẽ dậy lúc 9 giờ sáng và ăn tối lúc 4 rưỡi chiều , có vẻ
    như hơi sớm. Cảm giác về cuộc sống cũng thay đổi, một ngày ở đây trôi
    qua thật bình lặng và chậm chạp.
     
    Tôi phải trải qua rất nhiều bài kiểm tra như điện cơ đồ (cái này đau lắm)
    , điện tâm đồ, X quang và kiểm tra thính giác. Mỗi lần phải chuyển từ chỗ
    này sang chỗ khác, tôi phải đi qua những hành lang tối , rất dễ bị lạc, những

    lần bước qua không gian tối đặc đó, tôi cảm tưởng như chính cuộc đời mình
    vậy, đen tối và chưa có lối thóat.



    Bác sĩ của tôi, Yamamoto Hiroko (giáo sư trường Fujita Hokeneisei
    Daigaku ở Shinkeinaika) nói là, cuối cùng tôi cũng phải tiêm thuốc, như thế
    sẽ khá hơn. Để theo dõi tác dụng của thuốc trước và sau khi tiêm, các bác sĩ
    sẽ ghi hình tôi các cử động của tôi như đi lại , lên xuống lầu, bấm nút bằng
    một máy quay 16mm.



    Tôi tự hỏi, sẽ như thế nào khi tôi lớn lên, hoặc tôi có thể làm gì ?



    Có 3 yêu cầu mà tôi phải đối mặt:



    1.Một việc không đòi hỏi nhiều về chân tay.



    2.Một việc đơn thuần bằng trí óc.



    3.Một việc nhẹ nhàng và tươm tất.



    Sẽ thật là khó, tôi tự hỏi không biết có công việc nào có đủ 3 điều trên
    không.



    Một hôm, ở ngoài sân, có một số y tá gọi tôi lại chơi cùng.



    “Đứng bằng mũi chân! Nhắm mắt lại! Có làm được không?”



    Nhưng có gì đó xảy ra ở xương chậu của tôi ...




    Sau đó, họ còn hỏi “Vui chứ ?”



    ....



    Tôi không thể làm được như thế.



    Tôi đã muốn nói “Tôi đâu phải con chuột, dừng lại đi!”



    ....



    Chủ nhật, ngày tôi mong chờ nhất cuối cùng cũng đến. Mẹ và em gái tôi
    tới thăm. Chúng tôi cùng lên mái nhà để phơi quần áo. Bầu trời trong xanh
    trông thật đẹp , nâng đỡ những đám mây trắng hững hờ lặng lẽ trôi thật
    duyên dáng. Những cơn gió nhè nhẹ thật đáng yêu như sưởi ấm cõi lòng,
    như đưa tôi cảm giác được trở lại làm người. Các bác sĩ đã rút một ít chất
    lỏng ở tủy sống, đến giờ đầu tôi vẫn còn đau, đau không chịu nổi, nghĩ về
    những mũi tiêm, tôi càng hãi hùng.



    Cả nhà của chú Michan (em trai mẹ)cũng tới thăm tôi. Nhìn mắt ông
    ngoại đỏ hoe, tôi đã cố muốn nói vài điều với ông nhưng không thể, và
    nước mắt tôi bắt đầu rơi ...



    “Cháu nom ông có lạ không ? Ông cháu phải làm việc vất vả và tối nào
    cũng phải ngủ muộn đấy” - Ông nói.



    Mắt ông long lanh như mắt thỏ vậy, như thể ông đang khóc, tự dưng tôi
    cảm thấy thật đen tối và tồi tệ.




    “Aya, cố lên cháu. Lần tới, ông sẽ mang đồ ăn ngon cho cháu, cháu có
    thích gì không?”



    “Cháu muốn một cuốn sách, cuốn Chào nỗi buồn của Sagan. Cháu rất
    muốn đọc nó, ông ạ!”



    Hôm nay tôi đã tới phòng Vật lý trị liệu được đặt ngầm dưới đất.



    Tôi đã làm bài kiểm tra dưới sự giám sát của bác sĩ Kawabashi và
    Imaeda.



    Lúc đó, tôi đã nói vài điều thật ngớ ngẩn, tôi không thể tin là mình có thể
    nói với họ rằng tôi thích tiếng Nhật và tiếng Anh, và rằng tôi kì vọng vào
    những môn đó rất nhiều, và điểm số của tôi luôn cao nhất lớp như thế nào.
    Đây có thể là lần cuối tôi kiêu hãnh về điểm số của mình … nó làm tôi
    trông thật khốn khổ , đáng thương như kẻ cướp nhà băng hay gì đó đại loại
    vậy.



    Dù thế nào thì bạn cũng sẽ chẳng bao giờ có thể biết được mình thông
    minh cỡ nào chỉ quả điểm số hay những bài kiểm tra. Bác sĩ Kawabashi nói
    rằng, khi còn là sinh viên, chú ấy là một kẻ luôn phá quấy và sinh sự, ai
    cũng ghét …



    Thậm chí, nếu chỉ thế thôi thì cũng tốt hơn tôi bây giờ rất nhiều rồi, ít
    nhất thì chú ấy cũng có thứ quý giá nhất đời người : sức khỏe. Mỗi khi nhìn
    lại cơ thể mình, nghĩ rằng mình còn quá trẻ, tôi lại cảm thấy tủi thân và thế
    là nước mắt lại rơi. Tôi sẽ...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách là cách đối thoại thầm lặng với những bộ óc vĩ đại nhất trong lịch sử." – René Descartes

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC ĐÔNG HIỆP - TP. HỒ CHÍ MINH !